Pikachu là một trò chơi giải trí cao game rất được mọi người chơi nhiều

các bạn có biết  giúp con người giải trí đầu óc không Pikachu được giải trí rất hữu hiệu

cô ấy bị tôn thuong?” – “Ai làm tổn thuong Pikachu  nổ?” – “Cháu không biết…” Trung Nam nhìn tôi. – “Có thê là nguòi biêt rõ thân thố của cô ây, hoặc Pikachu  là ngưòi thù hận cô ây! Giáo sư La, cháu nghĩ, bác cứ nói ra đi, cô ấy là ai?” Măt giáo sư La trọn lên. Tôi dám chắc ông ây có thể lao lại, nếu như không phải là ở trên tầu thì hậu quả thật khó luông. Trung Nam bình tĩnh đáp lại ánh mắt của giáo sư La, duòng như không chịu thoả hiệp. Hai nguòi nhìn nhau, chẳng ai nói gì. Tàu vẫn lao về phía trước trong màn đêm, bao nhiêu ánh đèn bị gạt lại phía sau. Tàu vào ga Vạn Hoa, ánh sáng rực lên! Giáo sư La khẽ nói một câu: – “Cháu biết những gì?” £ “Cũng không nhiều lắm!” Trung Nam cũng nói nhỏ: – “Song, bác cứ tiếp tục giữ bí mật thì không phải là sáng suốt. Trên thế gian này chẳng có bí mật nào được giữ lâu cả, ức Mi có quyền biết câu chuyên của cô ấy!”

Pikachu

 

Giáo sư La khẽ lẩm bẩm trong mồm, chẳng biết viber  ông ây đang nói những gì. Trung Nam lại mở mồm: – “Nếu như bác cho rằng ức Mi nên sống ở  viber nhà bác, sống một cách tự do, thoải mái, không bị làm nhục!” tí ‘ – “Làm nhuc? Ai làm nhuc nó?”  – “Ngai Ngai. Cô ây coi thường ức Mi. Nguyên nhân chính là do ức Mi là đứa trẻ cô độc đến nuong nhơ vào nhà họ La.” Giáo sư La sững nguòi. Tôi cảm nhận ông như đang run rẩy. Tàu vào đến ga Đài Bắc. Giọng nói trên đài thông báo tàu đã đến đích. Trung Nam đứng dậy, lây hành lý tôi đặt trên giá. Tôi cũng vội

Pikachu

vàng xách lồng thỏ lên. Chúng tôi đi ra phía cửa skype  toa tàu, Trung Nam nói: – “Địa vị của Ngai Ngai và ức Mi đều bình đẳng có phải không?” Giáo skype  sư La bước xuống bậc, đứng trên sân ga liếc mắt với Trung Nam một cái: – “Cũng không hoàn toàn bình đẳng.” Tôi buóc ra khỏi toa. Chúng tôi đi qua cầu vưọt và ra khỏi ga Đài Bắc. Xe xích lô và tắc xi đều tranh nhau mòi khách. Trung Nam nhìn giáo sư La: – “Về đâu?” – “Đưong nhiên là về nhà!” Giáo sư La tức giận kêu lên .- “Nhà bác?” Giáo sư La thẳng lưng, một tay ông để lên vai tôi, bàn tay ông run run. ông khẽ nói: r “Đúng, nhà của bác, cũng là nhà của ức Mi!”

Leave a Comment