Hai người cùng tham gia chơi game bài rất hăng say

Dứt lời, Vũ Phong tắt máy bỏ vào túi quần. Nhìn thái độ có gì đó khó hiểu, tính vặn vẹo thêm tai game danh bai mấy câu nữa nhưng thấy Vũ Phong gạt phăng mọi chuyện nên thôi.

– Mày với Nhã Thy dạo này vẫn tốt đẹp chứ?

– Tất… tất nhiên!

– Sao mà lời nói của mày ngắc ngứ vậy? Có chuyện gì giấu tao hả? – Hải Duy vờ tra khảo.

– Làm gì có chuyện gì. Vừa rồi không thấy bọn tao vẫn tình cảm hay sao?

– Ừm. Mà mày vẫn nhớ lời dặn của tao chứ? Tuyệt đối không được đối xử tệ với cô ấy đâu đấy.

– Đối xử tệ thì sao? Mày định giết tao hả?

Hai người cùng tham gia chơi game bài rất hăng say

– Tao giết chết mày thật đấy. – Hải Duy tai bigkool ghé sát mặt Vũ Phong, vẻ mặt nghiêm nghị, không có chút gì gọi là đùa.

Không khí bỗng dưng im lặng một cách đáng sợ, Vũ Phong nhìn Hải Duy không chớp mắt.

– Tao đùa đấy. – Hải Duy cười lớn.

– Đùa kiểu gì vậy? Khác gì đang định ăn tươi nuốt sống tao đâu.

– Mày sợ hả? Làm gì mà nghệt mặt ra vậy? Hay là đang giấu Nhã Thy điều gì? Sợ tao phát hiện hay sao mà mới đùa tí đã sửng cồ lên vậy? Nói nhanh!

– Làm… làm gì có. Có chết tao cũng không muốn bị giết chết dưới bàn tay của mày. – Vũ Phong xua xua tay, cố lảng đi ánh mắt thăm dò của Hải Duy.

Hai người cùng tham gia chơi game bài rất hăng say

– Hai người nói chuyện gì mà rôm rả vậy? – Nhã Thy trở lại bàn.
– À. Không có gì đâu. Bọn anh bàn mấy chuyện linh tinh ấy mà. – Vũ Phong nhanh chóng chuyển đề tài.

Suốt buổi nói chuyện, Vũ Phong có vẻ như không tai bigone còn được tự nhiên như ban đầu, thỉnh thoảng anh còn bắt gặp ánh nhìn có vẻ dò xét của Hải Duy. Cuộc nói chuyện kéo dài được một lúc thì Vũ Phong nói phải về công ty.

– Thỉnh thoảng nhớ liên lạc với bọn mình nhé! Mải mê công việc quá quên mất bạn bè rồi. – Nhã Thy cười hiền.

– Duy xin lỗi! Dạo này công việc bề bộn quá. Vũ Phong, nhớ đưa Nhã Thy về cẩn thận đấy.

– Tao biết rồi.

Leave a Comment