Bộ ảnh kỷ yếu được thực hiện lúc trao bằng tốt nghiệp đỏ cực đáng quý

–           Xin bà yên tâm, chúng tôi yêu nhau một cách đàng hoàng và chính đáng. Tôi rất tôn trọng Cao Thản.

–           Tôi khổng tin! – Cao Phương muốn quát lên thật to. – Một thằng đàn ông như ông, tôi không tín!

–           Tin hay không, là quyền của bà. Nhưng đó là sự thật Chụp ảnh sản phẩm  trăm phần trăm!

–           Nhưng ông đã nói với nó những gì?

Đức Trung mỉm cười, cái cười của kẻ lấy lại được niềm tin ở mình một khi thấy đối phương đã bộc lộ yếu điểm của họ, hơn nữa điểm yếu ấy lại là đặc trưng của phụ nữ. Anh chậm rãi nói:

–           Tôi có thể là một kẻ suốt đời ngu si, nhưng không ngu si chụp ảnh món ăn đến mức lại đi nói toẹt ra với người khác, mà người đó lại là con gái bà, tất cả những gì

gọi là bí mật chỉ có hai chúng ta biết. Mong bà hãy tin đé khỏi phải nhọc lòng vô ích.

Lời anh ta cứ ngọt xớt như đường phèn vậy! Cao Phương cố gắng lảng tránh cái bẫy chết người ấy bằng cách giữ thái độ bình tĩnh. Chị tỏ ra kiên quyết hơn.

–           Tôi yêu cầu ổng buông tha con gái tôi!

–           Nhưng làm sao có thể ra lệnh được cho trái tim? – Đức Trung còn tỏ ra điềm tĩnh hơn.

–           Trái tim? – Cao Phương đáp Ịại, – Ông làm gì có trái tim!

–           Tôi hiểu nỗi khổ tâm và lọ lắng của bà, thưa bà, – Đức Trung nói tiếp. – Nếu bà nghĩ rằng tôi đến với con gái bà bậy giờ cũng giống như tôi đến   chụp ảnh gia đình  với bà ngày nào, thì bà đã rất sai lầm. Đó là hai con đường hoàn toàn khác nhau.

–           Ông là đồ iừa đảo!

–           Lăng mạ người khác là cách tự vệ của phái

đẹp!

Leave a Comment