Bộ ảnh kỷ yếu của teen THPT Trần Hưng Đạo được thực hiện tại my hill

À, tôi hiểu rồi! – Đức Trung làm bộ vui vẻ. – Tưởng chuyện gì ghê gớm. Hôm ấy tôi đã chả bảo rằng tôi làm nhiệm vụ của một bác sĩ là gì? – Anh muốn nói nhiều nữa, nhưng anh dừng lại để thăm dò thái độ cùa chị.

–           Anh là đồ tồi! – Cơn giận đang dâng lên Chụp ảnh sản phẩm  trong người chị.

–           Nhưng tôi không hề ép buộc Phương! – Anh cố gượng.

Anh cút đi! Anh đã lợi dụng…

–           Tôi không quen bị người khác chụp ảnh món ăn  xúc phạm nếu như đó lại là người đẹp.

–           Anh không nghe tôi nói gì à? Anh cút đi!

Cao Phương muốn gào to lên nhưng chị đã không đủ nghị lực. Chị bật ra điều mà chị không chuẩn bị trước:

–           Mình sợ phải hàm ơn người khác!

–           Cậu dở lắm! Đưa đây, tớ đục cho – Tiết Hạnh nhanh nhảu tìm dao nhọn – Như thế này chứng tỏ sữa không thiếu đâu nhé. Nhà nước ta không bao giờ lơ là với con trẻ! Hiểu chưa?

“Vắng đàn ông quạnh nhà, vắng đàn bà quạnh bếp”, cậu châm ngôn chí lý thật. Văn trở lại đơn vị, Cao Phương có cảm tưởng như căn phòng rộng thêm ra. Một ngày anh có mặt ở nhà ngắn ngủi tựa một giờ. Trâm việc đến tay. Một mình nghĩ. Một mình lo. Tiết Hanh đang mải kiếm một tấm chồng nên năm thì, mười họa mới ghé lại thăm mẹ con chị. Chị không hình dung nổi nếu không có giọt máu chụp ảnh gia đình  thiêng liêng anh ấy để lại kia thì chị sẽ sống ra sao? Chị lầm rầm khấn khứa cầu mong cho nó lớn lên từng giờ. Anh ấy nhận xét rất tinh, con bé có nhiều nét giống chị: gương mặt trái xoan, nước da trắng hồng như trứng gà bóc, tóc đen nhánh, hẳn sẽ lại dài nền nã như tóc mẹ, hình như còn có cả chấm ruồi nhỏ ở môi nữa.

Thế nhưng ở đời, dường như mỗi người sinh ra đều phải chấp nhận một cái gì đó, đại lọai như một thứ định mệnh. Song, người đàn bà nhan sắc có mặt trên hành tinh này không phải là loại đặc sản chỉ dành riêng cho một người. Hoa thơm thì bướm

Leave a Comment